Phương pháp căn phòng La Mã, còn được gọi lại phương pháp Loci, là một phương pháp cổ xưa và hiệu quả để ghi nhớ những thông tin mà cấu trúc của chúng không quan trọng. Ví dụ, nó có thể làm nền tảng cho những hệ thống ghi nhớ mạnh được sử dụng để học ngoại ngữ.

Làm thế nào để sử dụng phương pháp?

Để sử dụng phuơng pháp căn phòng La Mã, hãy tưởng tượng ra một căn phòng mà bạn biết, chẳng hạn như phòng khách, phòng ngủ, văn phòng hay lớp học. Bên trong căn phòng là những đồ vật. Lúc nhớ lại thông tin, bạn chỉ cần dùng suy nghĩ đi một vòng quanh căn phòng, hình dung ra những vật đã biết và những hình ảnh gắn liền với chúng.

Phương pháp này có thể được mở rộng bằng cách đi vào chi tiết và gắn những thông tin cần nhớ vào những vật nhỏ hơn. Bạn cũng có thể có một lựa chọn khác là mở những cánh cửa ngăn căn phòng của bạn với các phòng khác rồi sử dụng những đồ vật trong các căn phòng đó. Khi cần bạn có thể tưởng tượng ra những sự mở rộng đối với căn phòng và lấp đầy những khoảng không mới này bằng những vật thể phù hợp.

Những căn phòng khác nhau có thể được sử dụng để chứa những loại thông tin khác nhau.

Các căn phòng không phải là những sự lựa chọn duy nhất giúp ghi nhớ những thông tin kiểu nhóm, nếu muốn bạn có thể sử dụng một khung cảnh hoặc một thị trấn mà bạn biết rõ và gắn vào chúng những hình ảnh giúp ghi nhớ. Căn phòng La Mã chỉ là một trong những cách biểu diễn bản đồ nhận thức của bạn về thông tin sao cho dễ tiếp cận.

Hãy đọc bài giới thiệu để biết làm thế nào để nhấn mạnh những hình ảnh được sử dụng trong phương pháp này.

Ví dụ:

Tôi sử dụng phòng khách của tôi như một nền tảng cho phương pháp. Trong căn phòng này có những đồ vật sau: bàn, đèn, sofa, tủ sách lớn, tủ sách nhỏ, dàn CD, điện thoại, TV, đầu DVD, ghế, gương, những bức ảnh đen trắng, v.v…

Tôi phải nhớ một danh sách những nhà thơ trong Chiến tranh thế giới thứ nhất: Rupert Brooke, G. K. Chesterton, Walter de la Mare, Robert Graves, Rudyard Kipling, Wilfred Owen, Siegfried Sassoon, W. B. Yates

Tôi hình dung ra mình đang bước qua cửa trước của căn phòng, ai đó đã vẽ một bức tranh thể hiện một cảnh trong trận Somme lên cánh cửa. Ở trung tâm của bức tranh là một người đàn ông đang ngồi trong một chiến hào và viết vào một quyển vở dơ bẩn.

Tiếp đó, tôi bước vào trong phòng khách và nhìn vào chiếc bàn. Trên mặt bàn là con gấu RUPERT đang ngồi trong một dòng suối – BROOK – nhỏ (chúng ta không cần quan tâm đến việc dòng suối đi vào sự tưởng tượng từ đâu). Đây là sự mã hóa cho Rupert Brooke.

Dường như ai đó đã di chuyển một vài đồ đạc trong phòng: một chiếc rương – CHEST – được đặt lên trên chiếc sofa, một vài chiếc quần jeans (G = Jeans) lòng thòng bên ngoài một chiếc ngăn kéo và có vài chiếc bánh nằm bên trên chúng (K = Cake). Đây là sự mã hóa cho G. K. Chesterton.

Chiếc đèn được gắn vào một cái đế nhỏ ở trên một bức tường – WALL – , cái đế có hình một con ngựa cái – MARE – đang chuẩn bị nhảy. Đây là sự mã hóa cho Walter de la Mare.

v.v…

Những ý chính:

Phương pháp căn phòng La Mã tương tự như phương pháp hành trình, cả 2 đều hoạt động trên nguyên lí chốt những hình ảnh mã hóa thông tin với những thứ đã biết. Trong trường hợp của phương pháp căn phòng La Mã, những thứ đã biết là những đồ vật trong một căn phòng.

Phương pháp căn phòng La Mã đạt hiệu quả cao nhất khi được dùng để ghi nhớ những danh sách mà các thông tin trong đó không liên quan đến nhau, còn phương pháp hành trình thì phù hợp hơn với việc ghi nhớ những danh sách có thứ tự.

Reference: Internet